Khóc khi đến lớp có đáng xấu hổ không?

Sáng đầu tuần.

Cổng trường đông hơn mọi ngày.

Có đứa trẻ chạy thẳng vào lớp.

Có đứa còn quay lại vẫy tay bố mẹ.

Và cũng có một đứa đang khóc rất to.

Hai tay ôm chặt lấy mẹ.

Nhất quyết không chịu buông.

Mẹ dỗ.

Cô giáo dỗ.

Bạn nhỏ vẫn khóc.

Có người lớn đi ngang qua mỉm cười:

“Lớn thế rồi còn khóc.”

Có người lại nói:

“Mạnh mẽ lên nào.”

Đứa trẻ càng khóc lớn hơn.

Nhiều năm sau.

Có lẽ chính bạn cũng không còn nhớ mình học chữ gì trong ngày đầu ấy.

Nhưng rất nhiều người vẫn nhớ mình đã từng khóc ở cổng trường.

Và không ít người từng thấy xấu hổ vì điều đó.

Thật ra…

Một đứa trẻ khóc khi đến lớp có gì đáng xấu hổ đâu.

Đó là lần đầu tiên con phải rời nơi an toàn nhất

Trước ngày đi học.

Thế giới của một đứa trẻ rất nhỏ.

Có bố.

Có mẹ.

Có ông bà.

Có căn nhà quen thuộc.

Muốn uống nước sẽ có người lấy.

Muốn ôm sẽ có người ôm.

Muốn khóc sẽ có người dỗ.

Rồi một buổi sáng.

Con được đưa đến một nơi có rất nhiều người lạ.

Một cô giáo chưa từng gặp.

Một lớp học chưa từng bước vào.

Một chiếc bàn chưa từng ngồi.

Và điều quan trọng nhất.

Bố mẹ sẽ không ở đó.

Với người lớn, đó chỉ là một buổi đến trường.

Nhưng với một đứa trẻ, đó là lần đầu tiên cuộc sống thay đổi lớn đến như vậy.

Khóc trong hoàn cảnh ấy không phải vì yếu đuối.

Mà vì con đang sợ.

Người lớn cũng từng khóc trước những thay đổi

Lần đầu đi làm.

Có người mất ngủ cả đêm.

Lần đầu chuyển đến một thành phố mới.

Có người nhớ nhà.

Lần đầu đứng trước hàng trăm người để thuyết trình.

Có người run đến mức quên hết những gì đã chuẩn bị.

Chúng ta đều từng lo lắng khi bước vào một môi trường mới.

Chỉ khác là khi trưởng thành, nhiều người biết giấu cảm xúc hơn.

Còn trẻ con thì chưa.

Các em buồn thì khóc.

Sợ thì ôm mẹ.

Nhớ nhà thì nói.

Điều đó rất bình thường.

Nếu người lớn được phép lo lắng khi bắt đầu một công việc mới.

Thì tại sao một đứa trẻ lại không được phép khóc trong ngày đầu đến lớp?

Điều đáng sợ không phải là nước mắt

Mà là cảm giác mình bị chê cười vì đã khóc.

Có những người đến tận khi trưởng thành vẫn nhớ một câu nói năm xưa.

“Con trai gì mà mít ướt.”

“Có thế cũng khóc.”

“Nhìn bạn kia kìa, có ai khóc đâu.”

Đứa trẻ có thể ngừng khóc.

Nhưng không phải vì đã hết sợ.

Mà vì nghĩ rằng thể hiện cảm xúc là điều đáng xấu hổ.

Rồi lớn lên.

Các em học cách giấu nước mắt.

Giấu nỗi buồn.

Giấu cả những lúc mình cần giúp đỡ.

Không phải vì mạnh mẽ hơn.

Mà vì sợ bị đánh giá.

Một lời nói tưởng như vô tình đôi khi theo một người rất lâu.

Nhiều người từng mắc
  • Ép con phải ngừng khóc ngay lập tức vì sợ người khác nhìn.
  • So sánh con với những bạn mạnh dạn hơn.
  • Âm thầm rời đi khi con không để ý vì nghĩ như vậy sẽ dễ hơn.
  • Hứa sẽ đứng đợi ngoài cổng nhưng lại về nhà trước.
  • Nghĩ rằng trẻ con sẽ quên rất nhanh nên không cần giải thích.
  • Không cha mẹ nào muốn làm con tổn thương.
  • Chỉ là nhiều người cũng đang lo.
  • Lo con khóc.
  • Lo làm muộn giờ.
  • Lo người khác đánh giá cách mình dạy con.
  • Nhưng đôi khi.
  • Điều con cần nhất không phải là một câu:
  • “Đừng khóc nữa.”
  • Mà là:
  • “Con đang sợ đúng không? Không sao đâu. Chiều bố mẹ sẽ đón.”

Một ngày nào đó, chính đứa trẻ ấy sẽ chạy vào lớp trước

Hầu như trường học nào cũng có cảnh này.

Đầu tuần đầu tiên.

Khóc.

Tuần sau.

Khóc ít hơn.

Rồi một buổi sáng.

Con tự đeo cặp.

Tự chào bố mẹ.

Tự chạy vào lớp.

Không phải vì trường học thay đổi.

Mà vì trong lòng con đã có cảm giác an toàn.

Con biết cô giáo sẽ mỉm cười.

Biết trong lớp có bạn.

Biết trưa sẽ được ăn cơm.

Biết chiều sẽ có người đến đón.

Sự tự tin của trẻ em không xuất hiện ngay lập tức.

Nó được xây từng chút một.

Bằng những lần trải nghiệm an toàn.

Bằng việc người lớn giữ đúng lời hứa.

Bằng cảm giác rằng dù mình có khóc, vẫn sẽ có người kiên nhẫn ở bên.

Có những giọt nước mắt là dấu hiệu của sự trưởng thành

Nghe có vẻ lạ.

Nhưng đúng là như vậy.

Nếu một đứa trẻ không bao giờ phải rời khỏi vùng an toàn.

Có lẽ em cũng sẽ không bao giờ khóc ở cổng trường.

Nhưng cũng sẽ không có cơ hội học cách làm quen với bạn mới.

Học cách tự cất cặp.

Tự ăn cơm.

Tự giải quyết những việc nhỏ.

Mỗi lần vượt qua một nỗi sợ.

Đứa trẻ lại lớn thêm một chút.

Vì thế.

Đừng chỉ nhìn thấy nước mắt.

Hãy nhìn thấy cả sự can đảm phía sau.

Bởi dù đang khóc.

Con vẫn bước vào lớp.

Dù rất sợ.

Con vẫn bắt đầu một hành trình mới.

Đó mới là điều đáng được khen.

Lần tới đừng quên
  • Nếu con khóc khi đến lớp, hãy bình tĩnh ôm con thay vì vội trách mắng.
  • Nói rõ với con rằng bố mẹ sẽ quay lại đón và cố gắng giữ đúng lời hứa.
  • Đừng so sánh con với những bạn khác.
  • Mỗi đứa trẻ có tốc độ thích nghi khác nhau.
  • Hãy chào con trước khi rời đi.
  • Một lời tạm biệt rõ ràng luôn tốt hơn việc lặng lẽ biến mất.
  • Và khi đón con về, đừng hỏi:
  • “Hôm nay con có khóc không?”
  • Hãy thử hỏi:
  • “Hôm nay điều gì làm con vui nhất?”
  • Một đứa trẻ không cần trở thành người dũng cảm ngay trong ngày đầu đến lớp.
  • Con chỉ cần biết rằng, dù mình có sợ, vẫn luôn có người yêu thương và chờ mình trở về.

Một câu để nhớ

Khóc khi đến lớp không phải là dấu hiệu của yếu đuối. Đó chỉ là cách một đứa trẻ nói rằng mình đang học cách bước ra khỏi vùng an toàn.

🎓
Bạn vừa học xong bài học này
Để "tốt nghiệp", hãy đánh dấu những điều bạn quyết tâm mang theo:
Tuyệt vời! Hành trang của bạn đã vững vàng hơn một chút.