Tháng đầu tiên đi làm.
Điện thoại báo lương vừa vào tài khoản.
Bạn nhìn con số ấy rất lâu.
Không phải vì nhiều.
Mà vì lần đầu tiên trong đời, số tiền ấy là do chính mình làm ra.
Buổi tối về nhà.
Bạn lấy điện thoại chuyển khoản.
Hoặc rút tiền mặt.
Đưa cho bố mẹ rồi nói:
“Con gửi bố mẹ.”
Có người nhận.
Có người xua tay.
Có người chỉ lấy tượng trưng vài trăm nghìn.
Cũng có người bảo:
“Con giữ mà tiêu.”
Nhưng cũng có những gia đình, từ tháng lương đầu tiên, con cái đưa gần như toàn bộ thu nhập cho bố mẹ.
Nhiều năm sau vẫn vậy.
Đó là một hình ảnh rất quen thuộc.
Nhưng rồi có một ngày.
Bạn muốn mua chiếc máy tính để học thêm.
Muốn dành tiền thi một chứng chỉ.
Muốn đi học lái xe.
Muốn để dành một khoản phòng khi thất nghiệp.
Lại thấy ngại mở lời.
Vì tháng nào mình cũng đã đưa hết lương.
Lúc ấy, trong đầu xuất hiện một câu hỏi mà rất nhiều người từng tự hỏi:
“Mình có ích kỷ không nếu giữ lại một phần thu nhập cho bản thân?”
Xem thêm: Lương đầu tiên nên làm gì?
Hiếu thảo không phải là đưa hết những gì mình có
Khi còn nhỏ.
Bố mẹ lo cho con gần như mọi thứ.
Tiền học.
Tiền ăn.
Quần áo.
Thuốc men.
Đến khi đi làm.
Nhiều người nghĩ:
“Đến lượt mình phải báo đáp.”
Suy nghĩ ấy rất đẹp.
Nhưng báo đáp không chỉ có một cách.
Có người đưa tiền mỗi tháng.
Có người lo hóa đơn điện nước.
Có người mua thuốc cho bố mẹ.
Có người dành thời gian đưa bố mẹ đi khám bệnh.
Có người ở gần để tiện chăm sóc.
Có người ở xa nhưng tuần nào cũng gọi điện.
Hiếu thảo chưa bao giờ chỉ được đo bằng số tiền đưa về.
Nếu vậy.
Một người lương năm triệu sẽ hiếu thảo hơn người lương ba triệu.
Điều đó rõ ràng không đúng.
Điều bố mẹ thật sự mong thường không phải là con đưa hết lương.
Mà là con biết sống có trách nhiệm.
Biết tự lo cho mình.
Và nhớ đến gia đình.
Đưa hết lương đôi khi khiến cả hai cùng áp lực
Tôi từng biết một cậu em.
Tháng nào cũng đưa toàn bộ lương cho mẹ.
Muốn mua gì lại xin.
Muốn đi đâu cũng tính.
Đến khi công ty cắt giảm nhân sự.
Cậu nghỉ việc.
Trong tài khoản gần như không còn tiền.
Không phải vì cậu tiêu hoang.
Mà vì chưa bao giờ giữ lại cho mình một khoản dự phòng.
Mẹ thương con.
Lại lấy tiền tiết kiệm đưa ngược trở lại.
Hai mẹ con đều muốn điều tốt cho nhau.
Nhưng cuối cùng.
Người nào cũng thấy áy náy.
Có lẽ điều bố mẹ mong nhất không phải là con phụ thuộc vào mình thêm một lần nữa.
Mà là khi gặp khó khăn, con vẫn đủ khả năng đứng vững.
- Đưa hết lương chỉ vì sợ người khác nghĩ mình không biết báo hiếu.
- Không dám giữ lại một khoản tiết kiệm vì thấy có lỗi với bố mẹ.
- Âm thầm vay tiền bên ngoài trong khi bố mẹ nghĩ con vẫn còn dư dả.
- Không bao giờ nói chuyện thẳng thắn về khả năng tài chính của mình.
- Nghĩ rằng càng đưa nhiều tiền thì mình càng là người con tốt.
- Không ai làm vậy vì ích kỷ.
- Đa số chỉ sợ làm bố mẹ buồn.
- Sợ mang tiếng vô tâm.
- Sợ người thân so sánh.
- Nhưng một mối quan hệ trong gia đình không nên được xây bằng cảm giác sợ hãi.
- Nó nên được xây bằng sự thấu hiểu.
Một người con biết quản lý tiền cũng là một món quà dành cho bố mẹ
Nếu bạn đưa hết lương.
Nhưng tháng nào cũng phải vay bạn bè đến ngày nhận lương tiếp theo.
Bố mẹ có vui không?
Nếu bạn không có khoản dự phòng.
Chỉ cần thất nghiệp một tháng đã phải về xin bố mẹ hỗ trợ.
Đó có phải điều bạn mong muốn?
Trưởng thành không phải là đưa hết tiền mình kiếm được.
Trưởng thành là biết đồng tiền ấy nên đi đâu.
Một phần cho cuộc sống hôm nay.
Một phần cho tương lai.
Một phần cho gia đình.
Và một phần cho những tình huống bất ngờ.
Khi bạn có khả năng tự lo cho mình.
Bố mẹ cũng bớt đi một nỗi lo.
Đó cũng là một cách báo hiếu.
Có những gia đình cần sự chia sẻ thật sự
Cũng có những hoàn cảnh khác.
Bố mẹ lớn tuổi.
Thu nhập không còn.
Gia đình đang gặp khó khăn.
Nếu bạn là nguồn thu nhập chính.
Việc san sẻ gánh nặng là điều rất đáng trân trọng.
Nhưng ngay cả khi ấy.
Gia đình vẫn nên biết rõ mỗi tháng cần bao nhiêu.
Chi cho việc gì.
Giữ lại bao nhiêu để chính bạn có thể tiếp tục đi làm, học tập và phát triển.
Một gia đình khỏe mạnh không phải là nơi một người hy sinh tất cả.
Mà là nơi mọi người cùng tìm cách để cả nhà đi xa hơn.
Có một cuộc trò chuyện mà nhiều gia đình chưa từng có
Rất nhiều người đưa tiền cho bố mẹ.
Nhưng chưa từng ngồi xuống hỏi:
“Bố mẹ thực sự cần con hỗ trợ bao nhiêu mỗi tháng?”
Có khi bố mẹ chỉ cần một khoản nhỏ.
Phần còn lại muốn con để dành.
Có khi bố mẹ không cần tiền.
Chỉ cần biết con đã biết tiết kiệm.
Có khi gia đình đang khó khăn thật.
Nhưng chưa ai nói rõ.
Một cuộc trò chuyện chân thành thường tốt hơn rất nhiều so với những phỏng đoán.
Bởi yêu thương mà không nói ra.
Đôi khi lại khiến cả hai hiểu sai ý của nhau.
- Nếu đã đi làm, hãy trao đổi với bố mẹ về khả năng tài chính của mình thay vì im lặng.
- Nếu muốn hỗ trợ gia đình, hãy chọn một khoản phù hợp và có thể duy trì lâu dài.
- Đừng quên giữ lại một phần thu nhập để xây dựng quỹ dự phòng và đầu tư cho việc học, kỹ năng hoặc sức khỏe của chính mình.
- Nếu hoàn cảnh gia đình khó khăn, hãy cùng bố mẹ lập kế hoạch chi tiêu thay vì cố gắng gánh mọi thứ một mình.
- Đừng để lòng hiếu thảo biến thành áp lực khiến cả bạn và bố mẹ đều mệt mỏi.
- Một người con biết tự lập, biết quản lý tiền và biết nghĩ cho gia đình luôn là niềm tự hào của cha mẹ.
Một câu để nhớ
Hiếu thảo không phải là đưa hết đồng lương cho bố mẹ. Hiếu thảo là để bố mẹ yên tâm rằng con đã đủ khả năng tự đứng vững và vẫn luôn hướng về gia đình.
