Điện thoại rung lên.
Một tin nhắn từ ngân hàng.
Bạn mở ra xem.
Tài khoản vừa được cộng thêm một khoản tiền.
Không quá lớn.
Có thể chỉ vài triệu đồng.
Nhưng bạn nhìn con số ấy lâu hơn bình thường.
Đó là tháng lương đầu tiên.
Khoản tiền đầu tiên bạn kiếm được bằng việc thức dậy mỗi sáng.
Đi làm đúng giờ.
Ngồi tám tiếng ở công ty.
Học những việc chưa từng làm.
Nghe những lời góp ý đôi khi chẳng dễ chịu.
Và đếm từng ngày chờ đến cuối tháng.
Bạn chụp màn hình.
Có thể gửi cho một người bạn.
Có thể nhắn về nhà:
“Con nhận lương rồi.”
Rồi trong đầu bắt đầu xuất hiện rất nhiều ý nghĩ.
Mua đôi giày đã thích từ lâu.
Đổi điện thoại.
Mời bạn bè một bữa.
Gửi tiền cho bố mẹ.
Hay giữ lại tất cả vì sợ tiêu hết.
Không ai dạy chúng ta phải làm gì với tháng lương đầu tiên.
Nhưng cách bạn sử dụng khoản tiền đầu tiên ấy đôi khi lại bắt đầu một thói quen sẽ đi theo mình trong rất nhiều năm sau.
Lương đầu tiên không chỉ là tiền
Trước đó, bạn có thể từng được bố mẹ cho tiền.
Được lì xì.
Được thưởng.
Hoặc kiếm được vài khoản nhỏ từ những công việc thời sinh viên.
Nhưng tháng lương đầu tiên thường có một cảm giác khác.
Bởi lần đầu tiên, bạn hiểu một con số trong tài khoản đã được đổi bằng thời gian của chính mình.
Một chiếc áo một triệu đồng không còn đơn giản là một triệu.
Bạn bắt đầu nghĩ:
“Mình phải đi làm bao nhiêu ngày để mua chiếc áo này?”
Một bữa ăn vài trăm nghìn không còn chỉ là một bữa ăn.
Nó có thể bằng một ngày công.
Từ lúc ấy, tiền bắt đầu có một đơn vị đo khác.
Không chỉ là đồng.
Mà là thời gian.
Là công sức.
Là những buổi sáng không muốn dậy nhưng vẫn phải đi làm.
Là những ngày mệt nhưng chưa thể về sớm.
Có lẽ đó là bài học đầu tiên của tiền lương.
Mỗi đồng bạn tự kiếm được đều có một phần cuộc đời của mình ở trong đó.
Nhiều người muốn dùng tháng lương đầu tiên để chứng minh rằng mình đã trưởng thành
Mời cả nhóm một bữa thật lớn.
Mua món đồ từng không dám xin bố mẹ.
Gửi gần hết tiền về nhà.
Hoặc tự thưởng cho mình thứ đã ao ước từ lâu.
Không có gì sai với những điều đó.
Tháng lương đầu tiên xứng đáng được nhớ.
Bạn đã đi qua một cột mốc quan trọng.
Từ một người chủ yếu nhận sự hỗ trợ, bạn bắt đầu có khả năng tự tạo ra thu nhập.
Nhưng trưởng thành về tiền bạc không nằm ở việc bạn tiêu bao nhiêu trong ngày nhận lương.
Nó bắt đầu từ một câu hỏi đơn giản hơn:
“Sau khi vui vì nhận được tiền, mình muốn khoản tiền này giúp cuộc sống của mình tốt hơn như thế nào?”
Có người dùng hết tháng lương đầu tiên trong vài ngày.
Rồi chờ tháng sau.
Tháng sau lại như vậy.
Một năm trôi qua.
Lương đã nhận mười hai lần.
Nhưng tài khoản vẫn gần như không có gì.
Vấn đề không phải vì tháng lương đầu tiên quá nhỏ.
Mà vì một thói quen đã bắt đầu:
Nhận tiền.
Tiêu tiền.
Chờ tiền.
Rồi lặp lại.
Khoản tiền đầu tiên không cần lớn để bắt đầu một thói quen tốt
Nhiều người nghĩ:
“Lương có mấy triệu, tiết kiệm làm gì.”
Đợi khi nào lương hai mươi triệu sẽ tiết kiệm.
Nhưng đến khi kiếm được hai mươi triệu, chi tiêu cũng có thể đã tăng lên hai mươi triệu.
Điện thoại tốt hơn.
Nhà thuê đẹp hơn.
Ăn uống nhiều hơn.
Những chuyến đi xa hơn.
Thu nhập tăng không tự động tạo ra tiền tiết kiệm.
Thói quen mới làm được điều đó.
Nếu tháng lương đầu tiên là tám triệu, bạn không nhất thiết phải giữ lại bốn triệu.
Có thể chỉ là năm trăm nghìn.
Hoặc một triệu.
Điều quan trọng không phải con số lớn đến đâu.
Mà là bạn bắt đầu học cách không tiêu hết mọi thứ mình kiếm được.
Một người có thu nhập chưa cao nhưng biết giữ lại một phần cho tương lai đang xây dựng một nền móng.
Một người kiếm rất nhiều nhưng tháng nào cũng tiêu hết vẫn luôn chỉ cách khó khăn đúng một lần mất thu nhập.
- Tiêu gần hết tháng lương đầu tiên để ăn mừng vì nghĩ tháng sau lại có.
- Mua một món đồ đắt tiền theo hình thức trả góp ngay khi vừa có thu nhập ổn định.
- Gửi hết tiền cho bố mẹ rồi phải xin lại tiền để sống đến cuối tháng.
- Nghĩ lương còn thấp nên chưa cần học cách quản lý tiền.
- Thưởng cho bản thân quá nhiều vì cảm thấy mình đã vất vả cả tháng.
- Những điều ấy rất dễ hiểu.
- Sau nhiều năm đi học, lần đầu có tiền do chính mình kiếm được, ai cũng muốn tận hưởng cảm giác tự do.
- Nhưng tự do tài chính không bắt đầu từ việc có thể mua thứ mình muốn.
- Nó bắt đầu từ việc bạn không phải lo lắng mỗi khi một khoản chi bất ngờ xuất hiện.
Nếu muốn gửi tiền cho bố mẹ, hãy gửi trong khả năng của mình
Nhiều người nhận tháng lương đầu tiên và nghĩ ngay đến bố mẹ.
Đó là một điều rất đẹp.
Có người gửi một nửa.
Có người gửi gần hết.
Có người mua một món quà.
Có người mời cả nhà một bữa cơm.
Không có con số nào là đúng cho tất cả mọi người.
Nếu gia đình đang khó khăn và bạn muốn phụ giúp, đó là lựa chọn của bạn.
Nếu bố mẹ không cần tiền, một món quà nhỏ hay một bữa cơm cũng đủ để đánh dấu ngày đặc biệt.
Nhưng đừng vì muốn chứng minh mình đã trưởng thành mà gửi hết tiền rồi vài ngày sau lại phải vay bạn bè.
Bố mẹ vui vì bạn biết nghĩ đến gia đình.
Nhưng phần lớn cũng muốn thấy bạn có thể tự chăm sóc chính mình.
Hiếu thảo không nhất thiết phải được chứng minh bằng việc đưa hết những gì mình có.
Đôi khi, việc tự đứng vững để cha mẹ bớt lo cũng là một cách báo đáp.
Tháng lương đầu tiên nên được chia thành những phần rất đơn giản
Bạn không cần một bảng tính phức tạp.
Không cần biết quá nhiều thuật ngữ tài chính.
Chỉ cần đừng để tất cả tiền nằm chung trong một tài khoản rồi tiêu cho đến khi hết.
Trước hết là tiền để sống.
Tiền nhà.
Ăn uống.
Đi lại.
Điện thoại.
Những khoản bắt buộc phải trả.
Sau đó là một phần để dành.
Dù nhỏ.
Đây có thể là viên gạch đầu tiên cho khoản tiền dự phòng sau này.
Một phần khác có thể dành cho bản thân.
Một bữa ăn ngon.
Một món quà nhỏ.
Một thứ khiến bạn nhớ rằng tháng này mình đã thật sự tự kiếm được tiền.
Và nếu muốn, hãy dành một phần cho bố mẹ hoặc người đã giúp đỡ mình trong những năm trước.
Không cần phải thật nhiều.
Giá trị của tháng lương đầu tiên không nằm ở việc bạn đưa cho ai bao nhiêu.
Mà nằm ở việc lần đầu tiên bạn biết mình có thể tự tạo ra giá trị và quyết định cách sử dụng thành quả ấy.
Có một khoản tiền quan trọng hơn món đồ bạn muốn mua
Đó là khoản tiền giúp bạn không hoảng sợ khi có chuyện bất ngờ.
Xe hỏng.
Mất việc.
Ốm đau.
Phải chuyển chỗ ở.
Gia đình có việc cần.
Những chuyện ấy hiếm khi báo trước.
Khi chưa có khoản dự phòng, một vấn đề nhỏ cũng có thể khiến bạn phải vay tiền.
Mượn bạn bè.
Dùng thẻ tín dụng.
Hoặc chấp nhận một công việc mình không muốn chỉ vì không thể sống nếu tháng sau không có lương.
Bạn không thể tạo ra một quỹ dự phòng lớn chỉ bằng tháng lương đầu tiên.
Nhưng có thể bắt đầu từ đó.
Năm trăm nghìn đầu tiên.
Rồi một triệu.
Rồi đủ cho một tháng sinh hoạt.
Từng chút một.
Tiền dự phòng không khiến bạn giàu lên trong mắt người khác.
Không ai nhìn thấy nó.
Không thể chụp ảnh đăng lên mạng.
Nhưng khi cuộc sống có chuyện, bạn sẽ hiểu cảm giác có một khoản tiền để mình không phải cầu cứu ai đáng giá thế nào.
- Khi nhận lương, đừng vội mua món đồ đầu tiên xuất hiện trong đầu.
- Hãy để ít nhất một ngày trước những quyết định chi tiêu lớn.
- Liệt kê những khoản bắt buộc phải trả từ nay đến kỳ lương tiếp theo.
- Chuyển một phần tiền sang tài khoản tiết kiệm ngay sau khi nhận lương, thay vì chờ cuối tháng xem còn bao nhiêu.
- Nếu muốn gửi tiền cho bố mẹ, hãy gửi một khoản phù hợp với hoàn cảnh thực tế của mình.
- Dành một phần nhỏ để tự thưởng.
- Bạn không cần sống khắc khổ chỉ để chứng minh mình biết tiết kiệm.
- Và hãy bắt đầu xây dựng khoản tiền dự phòng ngay từ những đồng lương đầu tiên.
- Đừng đợi đến khi thu nhập cao hơn.
- Vì điều cần xây trước không phải là một số tiền lớn.
- Mà là thói quen giữ lại một phần những gì mình kiếm được.
Một câu để nhớ
Tháng lương đầu tiên không quyết định bạn giàu hay nghèo, nhưng cách sử dụng nó có thể bắt đầu một thói quen kéo dài nhiều năm.
