Bạn bước vào một căn phòng có hơn mười người.
Có người đang nói chuyện.
Có người nhìn điện thoại.
Có người quay sang nhìn bạn vài giây rồi tiếp tục câu chuyện đang dang dở.
Bạn chưa nói gì nhiều.
Chỉ chào mọi người.
Kéo ghế ngồi xuống.
Giới thiệu tên mình.
Có thể chưa đầy năm phút.
Nhưng trong đầu một vài người đã bắt đầu có những nhận xét đầu tiên.
Người này có vẻ ít nói.
Người này khá tự tin.
Người này thân thiện.
Người này hơi lạnh lùng.
Điều lạ là bạn cũng đang làm điều tương tự với họ.
Bạn để ý người bắt tay mình thế nào.
Ai nhìn vào mắt khi nói chuyện.
Ai liên tục ngắt lời người khác.
Ai chủ động kéo ghế cho người mới đến.
Chẳng ai nói ra.
Nhưng những đánh giá đầu tiên đã bắt đầu.
Có khi chỉ từ một ánh mắt.
Một câu chào.
Một bộ quần áo.
Hay cách một người đối xử với nhân viên phục vụ.
Ấn tượng đầu tiên thường được hình thành rất nhanh.
Nhưng đôi khi phải mất rất lâu để thay đổi.
Chúng ta thường đánh giá trước khi kịp hiểu một người
Không phải vì con người xấu tính.
Cũng không hẳn vì chúng ta thích phán xét.
Chỉ là khi gặp một người xa lạ, chúng ta có quá ít thông tin.
Không biết họ đã trải qua điều gì.
Không biết hôm nay họ đang vui hay buồn.
Không biết họ ít nói vì tính cách hay vì đang có chuyện.
Thế nên bộ não dùng những gì nhìn thấy trước mắt để tạo ra một nhận định ban đầu.
Một người ăn mặc chỉnh tề có thể được xem là nghiêm túc.
Một người đến muộn có thể bị nghĩ là thiếu trách nhiệm.
Một người ít nói có thể bị cho là khó gần.
Một người nói quá nhiều lại dễ bị xem là thích thể hiện.
Những nhận định ấy có thể đúng.
Cũng có thể hoàn toàn sai.
Một người đến muộn vì vừa đưa mẹ vào bệnh viện.
Một người không nhìn thẳng vào mắt vì đang rất hồi hộp.
Một người ít nói vì cần thời gian để làm quen.
Một người mặc đơn giản nhưng lại là người có năng lực nhất trong căn phòng.
Chúng ta thường nhìn thấy một khoảnh khắc.
Rồi vô tình dùng khoảnh khắc ấy để đoán cả một con người.
Có những cơ hội không cho bạn lần thứ hai để tạo lại ấn tượng đầu tiên
Một buổi phỏng vấn.
Một cuộc gặp khách hàng.
Ngày đầu đi làm.
Lần đầu ra mắt gia đình người yêu.
Một buổi gặp đối tác.
Có những cuộc gặp chỉ kéo dài ba mươi phút.
Sau đó, người khác phải đưa ra quyết định.
Tuyển hay không.
Hợp tác hay không.
Tin tưởng hay không.
Gặp lại hay không.
Trong những tình huống như vậy, ấn tượng đầu tiên thật sự quan trọng.
Không phải vì nó luôn chính xác.
Mà vì đôi khi người khác không có đủ thời gian để hiểu bạn thêm.
Bạn có thể là một người rất trách nhiệm.
Nhưng nếu đến phỏng vấn muộn hai mươi phút mà không báo trước, người tuyển dụng chỉ nhìn thấy sự chậm trễ.
Bạn có thể rất giỏi.
Nhưng nếu dành cả buổi gặp để nói về mình mà không lắng nghe, người đối diện chỉ nhớ cảm giác không được tôn trọng.
Bạn có thể rất tử tế.
Nhưng nếu cư xử thô lỗ với người phục vụ trong lần đầu gặp mặt, người bên cạnh có thể tự hỏi:
“Nếu một ngày không cần gây ấn tượng với mình nữa, người này sẽ đối xử với mình thế nào?”
Chúng ta không thể yêu cầu người khác hiểu toàn bộ con người mình trong lần gặp đầu tiên.
Nhưng có thể chịu trách nhiệm với những gì mình thể hiện.
- Cố tỏ ra quá hoàn hảo đến mức trở nên thiếu tự nhiên.
- Nói quá nhiều về thành tích của mình vì sợ người khác không nhận ra năng lực.
- Chỉ chú ý cách cư xử với người quan trọng mà bỏ qua những người xung quanh.
- Nghĩ rằng ngoại hình không quan trọng nên không cần chuẩn bị phù hợp với hoàn cảnh.
- Vội kết luận về một người chỉ sau một cuộc gặp mà không cho họ thêm cơ hội.
- Có một điều khá thú vị.
- Chúng ta thường muốn người khác đừng đánh giá mình quá nhanh.
- Nhưng lại dễ dàng đánh giá người khác chỉ trong vài phút.
- Khi mình ít nói, ta muốn người khác hiểu mình chỉ đang ngại.
- Khi người khác ít nói, ta có thể nghĩ họ lạnh lùng.
- Khi mình đến muộn, ta biết mình có lý do.
- Khi người khác đến muộn, ta dễ nghĩ họ thiếu tôn trọng.
- Chúng ta luôn biết toàn bộ câu chuyện của mình.
- Nhưng thường chỉ nhìn thấy một phần rất nhỏ câu chuyện của người khác.
Ấn tượng tốt không có nghĩa là phải trở thành một người khác
Có người bước vào buổi phỏng vấn và cố nói thật nhiều dù bình thường rất ít nói.
Có người gặp người mình thích và cố tỏ ra hài hước.
Có người dùng những từ mình không thường dùng chỉ để nghe có vẻ hiểu biết hơn.
Nhưng cố gắng quá nhiều để gây ấn tượng thường khiến một người trở nên căng thẳng.
Bạn không cần phải là người nói nhiều nhất căn phòng.
Không cần mặc bộ quần áo đắt nhất.
Không cần kể hết thành tích.
Một ấn tượng tốt đôi khi đến từ những điều rất bình thường.
Đến đúng giờ.
Ăn mặc phù hợp.
Nhớ tên người vừa được giới thiệu.
Nhìn vào người đang nói.
Không ngắt lời.
Nói cảm ơn.
Cất điện thoại khi trò chuyện.
Đối xử tử tế với cả những người mình không cần lấy lòng.
Những điều đó không làm bạn trở nên đặc biệt ngay lập tức.
Nhưng khiến người khác cảm thấy được tôn trọng.
Và trong rất nhiều mối quan hệ, cảm giác được tôn trọng đáng nhớ hơn một màn thể hiện hoàn hảo.
Nhưng đừng để một lần gặp quyết định cả một con người
Tôi từng có ấn tượng không tốt về một người ngay lần đầu gặp.
Anh ấy ít nói.
Gương mặt gần như không có biểu cảm.
Hỏi gì trả lời nấy.
Tôi nghĩ:
“Người này chắc khó gần.”
Vài tháng sau, vì công việc, chúng tôi có dịp tiếp xúc nhiều hơn.
Tôi mới biết anh không lạnh lùng.
Chỉ là không giỏi bắt chuyện với người lạ.
Khi đồng nghiệp cần giúp, anh thường là người ở lại cuối cùng.
Ai có chuyện khó khăn, anh ít hỏi nhưng sẵn sàng giúp.
Nếu chỉ dựa vào lần đầu gặp, có lẽ tôi đã hiểu sai một người rất lâu.
Ấn tượng đầu tiên quan trọng.
Nhưng nó không phải bản án.
Có người tạo ấn tượng rất tốt nhưng càng quen càng thất vọng.
Có người ban đầu bình thường nhưng càng tiếp xúc càng đáng quý.
Có người nói chuyện rất hay.
Có người phải nhìn cách họ sống mới hiểu.
Thời gian luôn cho chúng ta thêm thông tin mà một cuộc gặp đầu tiên không thể có.
Vì vậy, hãy nghiêm túc với ấn tượng mình tạo ra.
Nhưng cũng rộng lượng với ấn tượng người khác để lại.
Bởi ai cũng có thể có một ngày không phải là phiên bản tốt nhất của mình.
Điều người ta nhớ đôi khi không phải bạn đã nói gì
Sau một cuộc gặp, rất ít người nhớ chính xác từng câu bạn nói.
Nhưng họ có thể nhớ cảm giác khi ở cạnh bạn.
Có được lắng nghe không.
Có bị xem thường không.
Có thoải mái không.
Có cảm thấy mình phải đề phòng không.
Bạn có thể quên lời một người từng nói với mình.
Nhưng vẫn nhớ cảm giác bị ngắt lời liên tục.
Bạn có thể không nhớ người ấy mặc gì.
Nhưng nhớ họ là người duy nhất trong bàn quay sang chào khi bạn đến.
Những điều nhỏ tạo nên ấn tượng đầu tiên.
Và cũng chính những điều nhỏ tạo nên các mối quan hệ lâu dài.
Không cần diễn.
Không cần cố trở thành người hoàn hảo.
Chỉ cần hiểu rằng cách mình xuất hiện trong vài phút đầu có thể quyết định liệu người khác có muốn dành thêm thời gian để hiểu mình hay không.
- Nếu có một cuộc gặp quan trọng, hãy đến sớm hơn vài phút thay vì xuất hiện trong vội vàng.
- Ăn mặc phù hợp với hoàn cảnh, không nhất thiết đắt tiền nhưng sạch sẽ và chỉnh tề.
- Khi được giới thiệu, hãy cố nhớ tên người đối diện.
- Cất điện thoại xuống khi đang trò chuyện.
- Đừng cố nói thật nhiều để chứng minh mình thú vị.
- Hãy đặt câu hỏi và thật sự nghe câu trả lời.
- Quan sát cách mình đối xử với tất cả mọi người, không chỉ những người có thể mang lại lợi ích cho mình.
- Và khi gặp một người để lại ấn tượng chưa tốt, nếu hoàn cảnh cho phép, hãy cho họ thêm thời gian trước khi kết luận.
- Bạn không kiểm soát được người khác sẽ nghĩ gì về mình.
- Nhưng bạn có thể quyết định cách mình xuất hiện.
- Và bạn cũng có thể lựa chọn không đóng khung một con người chỉ vì vài phút đầu tiên.
Một câu để nhớ
Ấn tượng đầu tiên có thể mở ra một cánh cửa, nhưng cách bạn sống sau đó mới quyết định cánh cửa ấy có ở lại hay không.
